Tại Sao Không Dạy Tư Thế Chó Ngửa Mặt Ở Đầu Lớp?
𝑻𝒂̣𝒊 𝒔𝒂𝒐 𝒕𝒐̂𝒊 𝒌𝒉𝒐̂𝒏𝒈 đ𝒖̛𝒂 𝒕𝒖̛ 𝒕𝒉𝒆̂́ 𝑪𝒉𝒐́ 𝑵𝒈𝒖̛̉𝒂 𝑴𝒂̣̆𝒕 𝒗𝒂̀𝒐 𝒏𝒈𝒂𝒚 đ𝒂̂̀𝒖 𝒃𝒖𝒐̂̉𝒊 𝒕𝒂̣̂𝒑 Tư thế Chó Ngửa
Mặt (Upward Facing Dog) là một tư thế ngã lưng khá phức tạp. Nếu người tập chưa
thật sự hiểu mình đang làm gì với cơ thể, theo thời gian những bù trừ
(compensation) trong chuyển động gần như chắc chắn sẽ xảy ra. Một bù trừ rất phổ
biến là thay vì mở ngực và tạo vòng cung ở vùng vai – nơi tư thế này thật sự cần
– người tập lại đẩy thắt lưng ra phía trước. Khi đó, phần lưng dưới chịu lực
nhiều, còn vai và lồng ngực lại không mở ra đúng cách. Khi cơ thể được tổ chức
đúng, vòng vai sẽ mở rộng: • đầu vai đi ra sau, • cánh tay trên xoay ra ngoài, •
cổ tay được sắp xếp lại cân bằng hơn và không vượt quá ngưỡng chịu lực khoảng 90
độ. Từ đó, dòng năng lượng trong cơ thể trở nên rõ ràng và liên tục: từ thắt
lưng lan ra hông, đi xuống chân, đồng thời mặt trước cơ thể vươn dài hài hòa.
Khi đáy mông hướng xuống và các vòng cung của xương chậu được giữ vững, xương mu
tự nhiên nâng lên, giúp mặt trước thân người dài ra một cách nhẹ nhàng. Trong
cách tiếp cận của Anusara Yoga, cơ thể luôn được tổ chức theo sự cân bằng giữa
mặt trước và mặt sau. Chính vì vậy, tôi thường dành cả một chuỗi bài tập dài –
có khi kéo dài hơn một tiếng – để chuẩn bị cho tư thế này, thay vì đưa nó vào
ngay đầu buổi trong chuỗi chào mặt trời. Trong các khóa huấn luyện, phần khởi
động thường bắt đầu bằng những biến thể rắn hổ mang nhỏ, rất nhẹ nhàng. Từ đó,
độ ngã lưng được tăng dần từng bước. Cách tiếp cận này giúp cơ thể có thời gian
thức tỉnh, vai và lồng ngực được mở ra đúng hướng, và người tập dần hiểu cách tổ
chức cơ thể trước khi đi vào tư thế Chó Ngửa Mặt trọn vẹn. Với tôi, một tư thế
không chỉ là hình dạng. Nó là quá trình chuẩn bị, cảm nhận và học cách di chuyển
cơ thể một cách thông minh và tôn trọng. Kim Nguyen Shriyoga

Nhận xét